Bài Ðọc
I: Hs 14, 2-10
"Chúng tôi sẽ không còn nói rằng: Thần minh
chúng tôi là sản phẩm do tay chúng tôi làm ra".
Trích sách Tiên tri Hôsê.
Ðây Chúa phán: Hỡi Israel, hãy trở về với
Chúa là Thiên Chúa ngươi, vì ngươi đã gục ngã trong đường
tội ác. Các ngươi hãy mang lấy lời Chúa và trở về với Chúa;
các ngươi hãy thưa rằng: "Xin hãy xoá bỏ mọi tội ác, và nhận
điều lành. Chúng tôi dâng lên Chúa của lễ ca tụng. Asurô sẽ
không giải thoát chúng tôi, chúng tôi sẽ không cỡi ngựa và
sẽ không còn nói rằng: Thần minh chúng tôi là sản phẩm do
tay chúng tôi làm ra, vì nơi Chúa, kẻ mồ côi tìm được sự
thương xót".
Ta sẽ chữa sự bất trung của họ và hết lòng
yêu thương họ, vì Ta đã nguôi giận họ. Ta sẽ như sương sa,
Israel sẽ mọc lên như bông huệ và đâm rễ như chân núi Liban.
Các nhánh của nó sẽ sum sê, vẻ xinh tươi của nó như cây
ô-liu và hương thơm của nó như hương thơm núi Liban. Thiên
hạ sẽ đến ngồi núp dưới bóng mát của nó, họ sống bằng lúa mì
và lớn lên như cây nho. Nó sẽ được lừng danh như rượu Liban.
Hỡi Ephraim, tượng thần giúp ích gì cho ngươi
không? Chính Ta sẽ nhậm lời và săn sóc ngươi, cho ngươi mọc
lên như cây hương nam xinh tươi. Nhờ Ta, ngươi sẽ sinh hoa
kết quả.
Ai là người khôn ngoan hiểu được các việc
này, ai là người sáng suốt biết được các việc đó? Vì chưng
đường lối của Chúa là đường ngay thẳng và những người công
chính sẽ đi trên đó, còn các người gian ác sẽ gục ngã trên
đó".
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 80, 6c-8a. 8bc-9. 10-11ab. 14 và
17
Ðáp: Ta là
Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, hãy nghe Ta răn bảo (x. c. 11
và 9a).
Xướng: 1) Tôi đã nghe lời nói mới lạ rằng: Ta
đã cứu vai ngươi khỏi mang gánh nặng, tay ngươi không còn
phải mang thúng mủng. Trong cảnh gian truân ngươi cầu cứu,
và Ta giải thoát ngươi. - Ðáp.
2) Ta đáp lời ngươi từ trong áng mây vang ran
sấm sét, Ta thử thách ngươi gần suối nước Mêriba. Hỡi dân
tộc Ta, hãy nghe Ta răn bảo, Israel, ước chi ngươi biết nghe
lời Ta! - Ðáp.
3) Ở nơi ngươi đừng có một chúa tể nào khác
cả, ngươi cũng đừng thờ tự một chúa tể ngoại lai: vì Ta là
Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, Ta đã đưa ngươi ra khỏi
Ai-cập. - Ðáp.
4) Phải chi dân của Ta biết nghe lời Ta,
Israel biết theo đường lối Ta mà ăn ở: Ta sẽ lấy tinh hoa
lúa mì nuôi dưỡng chúng, và cho chúng ăn no mật từ hốc đá
chảy ra. - Ðáp.
Câu Xướng Trước Phúc Âm:
Phúc cho những ai thành tâm thiện chí giữ lấy
lời Chúa, và nhẫn nại sinh hoa kết quả.
Phúc Âm: Mc 12, 28b-34
"Thiên Chúa của ngươi là Thiên Chúa duy nhất,
và ngươi hãy kính mến Người".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Marcô.
Khi ấy, có người trong nhóm Luật sĩ tiến đến
Chúa Giêsu và hỏi Người rằng: "Trong các giới răn, điều nào
trọng nhất?"
Chúa Giêsu đáp: "Giới răn trọng nhất chính
là: "Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta, là
Chúa duy nhất, và ngươi hãy yêu mến Thiên Chúa ngươi hết
lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi". Còn đây
là giới răn thứ hai: "Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính
mình ngươi". Không có giới răn nào trọng hơn hai giới răn
đó". Luật sĩ thưa Ngài: "Thưa Thầy, đúng lắm! Thầy dạy phải
lẽ khi nói Thiên Chúa là Chúa duy nhất và ngoài Người, chẳng
có Chúa nào khác nữa. Mến Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết
sức mình, và yêu tha nhân như chính mình thì hơn mọi lễ vật
toàn thiêu và mọi lễ vật hy sinh". Thấy người ấy tỏ ý kiến
khôn ngoan, Chúa Giêsu bảo: "Ông không còn xa Nước Thiên
Chúa bao nhiêu". Và không ai dám hỏi Người thêm điều gì nữa.
Ðó là lời Chúa.

Suy niệm
Sự
Sống nhận
biết
Hôm nay, Thứ Sáu trong Tuần Thứ Ba Mùa Chay, phụng vụ lời
Chúa trong ngày cùng nhắm đến một thực tại thần linh duy
nhất cũng là một ơn gọi duy nhất vô cùng quan trọng cho phần
rỗi của con người, đó là "Thiên Chúa của ngươi là Thiên
Chúa duy nhất, và ngươi hãy kính mến Người" (Bài Phúc
Âm), và chính vì thế mà "chúng tôi sẽ không còn nói rằng:
Thần minh chúng tôi là sản phẩm do tay chúng tôi làm ra"
(Bài Đọc 1).
Thật vậy, muốn được cứu
rỗi hay được sự sống đời đời con người thụ tạo và tội
lỗi cần phải nhận biết Thiên Chúa (xem Gioan 17:3;
1Timothêu 2:4-5), mà là một nhận biết về một Vị Thiên Chúa như Ngài
là, tức đúng như Ngài tỏ mình ra cho dân Do Thái dọc
suốt giòng Lịch Sử Cứu Độ của họ, nhất là nơi chính Chúa
Giêsu Kitô Con Ngài là tột đỉnh mạc khải thần linh của
Ngài và là tất cả mạc khải thần linh của Ngài, "khi đến thời điểm
viên trọn" (Galata 4:4), chứ không phải là một Vị
Thiên Chúa như con người nghĩ tưởng hay mong muốn, như
thể Thiên Chúa là một thứ ngẫu tượng của họ hơn là một Thực Tại Thần Linh Chân
Thiện Mỹ mà họ phải tìm kiếm, ước vọng và hiệp thông.
Nếu loài người nhận biết Thiên
Chúa đúng như Ngài tỏ mình ra cho dân Do Thái dọc suốt
giòng lịch sử của họ cho tới "khi thời gian viên mãn"
là thời điểm Con Ngài "được hạ sinh bởi một người nữ"
(Galata 4:4), thì con người sẽ thấy như Bài Phúc Âm lập
lại ý thức thần linh quan trọng nhất trong Cựu Ước, rằng: "Thiên
Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất", ngoài Ngài ra không
có một chúa nào khác, không
có một thần
nào khác trên trời hay dưới đất này.
Và chính vì thế, vì chỉ có một
"Thiên Chúa chân thật duy nhất" (Gioan 17:3) mà ý
thức thần linh về Ngài trong nội
tâm của con người cần phải trở thành một mối
liên hệ thần linh với Ngài trong đời
sống đức tin của họ: "ngươi
hãy yêu mến Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết
trí khôn và hết sức ngươi".
Nghĩa là con người cần phải "yêu mến Thiên Chúa" với tất cả con người mình, hay ngắn gọn hơn,
con người cần phải hết mình yêu mến Thiên Chúa. Tức là
họ cần phải nhận thức được mình thuộc về Thiên
Chúa, Đấng đã yêu thương mình, nên muốn đáp ứng
tình yêu vô cùng của Thiên
Chúa để được thực sự và
trọn vẹn hiệp nhất nên một với Ngài, một cuộc hiệp thông
thần linh là mục đích tối
hậu cho việc Ngài
có ý dựng
nên con người.
"Ngươi
hãy yêu mến Thiên Chúa ngươi hết lòng": nghĩa là với tất
cả tình yêu chân thành
nhất và trọn hảo nhất của con người, ở chỗ, ít là, về
phần tiêu cực, họ không xu hướng, tìm kiếm và dính
bén một tạo vật nào khác, không coi một cái gì hơn Thiên
Chúa, dù là sự vật (thế gian) hay
sự việc (ma quỉ) hoặc
chính bản thân mình (xác thịt). Đến độ,
họ có được một tấm lòng như
tạo vật đệ nhất về ân sủng Maria: "Tôi không hề biết đến nam
nhân (ám chỉ tiêu
biểu cho tất cả mọi đối tượng tạo vật không phải Thiên
Chúa)"
(Luca 1:34).
"Ngươi
hãy yêu mến Thiên Chúa ngươi hết linh hồn": nghĩa là tâm
hồn nhận biết "Thiên
Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất" thì chẳng những về phần tiêu cực không
xu hướng, tìm kiếm và dính bén một tạo vật nào khác,
không coi một cái gì hơn Thiên Chúa, về
phần tích cực chỉ có
và chỉ còn một ý
nguyện duy nhất đó là "nguyện
danh Cha cả sáng" nơi tinh thần đơn sơ bé nhỏ, như
một Trinh Nữ Nazarét Maria
là "tôi
tớ Chúa"
(Luca 1:38).
"Ngươi
hãy yêu mến Thiên Chúa ngươi hết trí khôn": nghĩa là tâm
hồn nhận biết "Thiên
Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất" thì chẳng những
sống tinh
thần đơn sơ bé nhỏ, như một Trinh Nữ Maria là "tôi
tớ Chúa"
(Luca 1:38), mà còn, nơi tất cả mọi
suy tính,
chọn lựa và quyết định của mình, làm
sao để thể hiện ý "nguyện nước Cha trị đến", nghĩa là để cho Ơn Cứu Độ của Chúa Kitô
qua đời mình càng gây tác
dụng thần linh trên thế
gian này.
"Ngươi
hãy yêu mến Thiên Chúa ngươi hết sức ngươi": nghĩa là tâm
hồn nhận biết "Thiên
Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất" sống làm sao để chẳng những thể hiện được các ý "nguyện danh
Cha cả sáng" và "nước Cha trị đến" mà còn "ý Cha
thể hiện dưới đất cũng như trên trời"
nữa, ở chỗ để cho Thánh
Linh là Đấng "thấu suốt
thâm cung của Thiên Chúa"
(1Corinto 2:10) "dẫn vào tất cả sự thật" (Gioan
16:13) là được hiệp
thông thần linh.
Và cũng chỉ khi
nào tâm hồn yêu mến "Thiên
Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất" hết mình như thế, ở
chỗ "hết
lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức", họ
mới có thể "được hiệp nhất nên một như Cha ở trong Con
và như Con ở trong Cha" (Gioan 17:21), và nhờ đó họ
mới có thể "yêu nhau như Thày yêu thương các con"
(Gioan 13:34,15:12), một mức độ đức ái trọn hảo
là tột đỉnh của "giới
răn thứ hai", một giới
răn thương yêu tha nhân trong Cựu Ước chỉ đòi
buộc "Ngươi
hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi".
Theo chiều hướng mạc khải
thần linh của Thiên Chúa trong lịch sử của dân Do
Thái, ở chỗ Ngài đã liên lỉ và hết cách theo khả năng
tiếp nhận của dân Do Thái, tỏ mình ra cho họ thấy
Ngài là Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất, ngoài Ngài ra
không còn chúa tể hay thần linh ngẫu tượng hoặc tà thần
nào khác, Thiên Chúa, qua miệng Tiên Tri Hôsê trong Bài Đọc
1 hôm nay, đã kêu gọi dân của Ngài hãy tái ý thức thần
linh về Ngài, chứ đừng tiếp tục theo đuổi đường lối tội
lỗi và
tôn sùng ngẫu tượng của họ, hoàn
toàn phản lại với mạc khải thần linh của Ngài:
"Hỡi
Israel, hãy trở về với Chúa là Thiên Chúa ngươi, vì
ngươi đã gục ngã trong đường tội ác. Các ngươi hãy mang
lấy lời Chúa và trở về với Chúa; các ngươi hãy thưa
rằng: 'Xin hãy xoá bỏ mọi tội ác, và nhận điều lành.
Chúng tôi dâng lên Chúa của lễ ca tụng. Asurô sẽ không
giải thoát chúng tôi, chúng tôi sẽ không cỡi ngựa và sẽ
không còn nói rằng: Thần minh chúng tôi là sản phẩm do
tay chúng tôi làm ra, vì nơi Chúa, kẻ mồ côi tìm được sự
thương xót".
Đúng thế, chỉ ở "nơi
Chúa, kẻ mồ côi tìm được sự thương xót", vì
họ đã phủ nhận các thứ ngẫu tượng và tà thần mà họ tin
tưởng và cậy dựa trước kia, nên họ trở thành như "kẻ
mồ côi", nhưng nhờ đó mà họ lại "tìm
được sự thương xót" từ
chính Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất của họ. Ở
chỗ, như chính Ngài tiếp tục, ở Bài Đọc 1 hôm nay, bày
tỏ tình yêu thương chăm sóc của Ngài đối với họ, nhờ đó
họ được phát triển hết
cỡ xứng với tầm vóc của họ như Thiên Chúa muốn như
sau:
"Ta
sẽ chữa sự bất trung của họ và hết lòng yêu thương họ,
vì Ta đã nguôi giận họ. Ta sẽ như sương sa, Israel sẽ
mọc lên như bông huệ và đâm rễ như chân núi Liban. Các
nhánh của nó sẽ sum sê, vẻ xinh tươi của nó như cây
ô-liu và hương thơm của nó như hương thơm núi Liban.
Thiên hạ sẽ đến ngồi núp dưới bóng mát của nó, họ sống
bằng lúa mì và lớn lên như cây nho. Nó sẽ được lừng danh
như rượu Liban. Hỡi Ephraim, tượng thần giúp ích gì cho
ngươi không? Chính Ta sẽ nhậm lời và săn sóc ngươi, cho
ngươi mọc lên như cây hương nam xinh tươi. Nhờ Ta, ngươi
sẽ sinh hoa kết quả".
Bài Đáp Ca hôm nay quả thực như còn văng vẳng tâm
tình vô cùng yêu thương của Vị Thiên
Chúa chân thật duy nhất trong
Bài Đọc 1 hôm nay, những tâm tình thiết
tha với phần rỗi của loài tạo vật được Ngài
dựng nên,
với hạnh phúc chân thật của dân Ngài, những gợi nhớ để
dân Ngài từ bỏ tà thần ngẫu tượng mà trở về với Ngài
mà được sự sống:
1) Tôi đã nghe lời nói mới lạ rằng: Ta đã cứu vai ngươi
khỏi mang gánh nặng, tay ngươi không còn phải mang thúng
mủng. Trong cảnh gian truân ngươi cầu cứu, và Ta giải
thoát ngươi.
2) Ta đáp lời ngươi từ trong áng mây vang ran sấm sét,
Ta thử thách ngươi gần suối nước Mêriba. Hỡi dân tộc Ta,
hãy nghe Ta răn bảo, Israel, ước chi ngươi biết nghe lời
Ta!
3) Ở nơi ngươi đừng có một chúa tể nào khác cả, ngươi
cũng đừng thờ tự một chúa tể ngoại lai: vì Ta là Chúa,
là Thiên Chúa của ngươi, Ta đã đưa ngươi ra khỏi
Ai-cập.
4) Phải chi dân của Ta biết nghe lời Ta, Israel biết
theo đường lối Ta mà ăn ở: Ta sẽ lấy tinh hoa lúa mì
nuôi dưỡng chúng, và cho chúng ăn no mật từ hốc đá chảy
ra.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu
có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài
chia sẻ trên
MC.TuanIII-6.mp3